宿钓台

宋代 王称
高堂薄层霄,仰视烟霞深。羊裘昔何为,遗身在云林。 汉宫久荒凉,霸业成古今。飘飘钓台丝,尚尔清烦襟。 几年倦羁旅,扁舟宿溪滨。折芳欲有酬,洒酒弦素琴。 临流恍中夜,霄汉星光沉。
gāo táng báo céng xiāo   yǎng shì yān xiá shēn yáng qiú wéi   shēn zài yún lín    
hàn gōng jiǔ huāng liáng   chéng jīn piāo piāo diào tái shàng   ěr qīng fán jīn    
nián juàn   piān zhōu 宿 bīn zhé fāng yǒu chóu   jiǔ xián qín    
lín liú huǎng zhōng   xiāo hàn xīng guāng chén