宿丹崖翁宅

唐代 元结
扁舟欲到泷口湍,春水湍泷上水难。投竿来泊丹崖下, 得与崖翁尽一欢。丹崖之亭当石颠,破竹半山引寒泉。 泉流掩映在木杪。有若白鸟飞林间。往往随风作雾雨, 湿人巾履满庭前。丹崖翁,爱丹崖,弃官几年崖下家。 儿孙棹船抱酒瓮,醉里长歌挥钓车。吾将求退与翁游, 学翁歌醉在鱼舟。官吏随人往未得,却望丹崖惭复羞。
piān zhōu dào lóng kǒu tuān   chūn shuǐ tuān lóng shàng shuǐ nán tóu gān 竿 lái dān xià  
wēng jǐn huān dān zhī tíng dāng shí diān   zhú bàn shān yǐn hán quán
quán liú yǎn yìng zài miǎo yǒu ruò bái niǎo fēi lín jiān wǎng wǎng suí fēng zuò  
shī 湿 rén jīn mǎn tíng qián dān wēng   ài dān   guān nián xià jiā
ér sūn zhào chuán bào jiǔ wèng   zuì cháng huī diào chē jiāng qiú tuì 退 wēng yóu  
xué wēng zuì zài zhōu guān suí rén wǎng wèi   què wàng dān cán xiū