宿蔡口

宋代 刘攽
竟日鉴寒水,泊舟复新月。浮光镜上下,空寂照毫发。 华星涌波际,人语自天末。潜鱼跃相闻,去鸟飞渐没。 明生思虑尽,清入心源豁。洗耳事诚非,濯缨情愈阔。
jìng jiàn hán shuǐ   zhōu xīn yuè guāng jìng shàng xià kōng   zhào háo    
huá xīng yǒng   rén tiān qián yuè xiāng wén   niǎo fēi jiàn méi    
míng shēng jǐn   qīng xīn yuán huō ěr shì chéng fēi zhuó   yīng qíng kuò