宿巴陵闻笛

宋代 王称
玉篴飘残月下声,空江秋入思冥冥。怪来杨柳移关塞,可是梅花落洞庭。 半夜旅魂随调切,谁家少妇倚楼听。晓来更觅龙吟处,一点君山水面青。
piāo cán yuè xià shēng   kōng jiāng qiū míng míng guài lái yáng liǔ guān sài   shì méi huā lào dòng tíng    
bàn hún suí diào qiè   shuí jiā shào lóu tīng xiǎo lái gèng lóng yín chù   diǎn jūn shān shuǐ miàn qīng