宿白盖峰寺寄僧

唐代 温庭筠
山房霜气晴,一宿遂平生。閤上见林影,月中闻涧声。 佛灯销永夜,僧磬彻寒更。不学何居士,焚香为宦情。
shān fáng shuāng qíng   xiǔ 宿 suì píng shēng shàng jiàn lín yǐng   yuè zhōng wén jiàn shēng
dēng xiāo yǒng   sēng qìng chè hán gēng xué shì   fén xiāng wèi huàn qíng