素庵诗

明代 归有光
唯易有太素,太素质之始。白贲垂皇象,彤车资帝理。 大飨尚玄尊,大路素帱尔。伊尹言素王,后代滋文轨。 素冠时所庶,素衣时所喜。素鞸心蕴结,素丝国风美。 五入为五色,以是悲墨子。素功日以饰,素封日以侈; 素位日以逾,素质日以毁;素悃日以诈,素道日以靡; 素餐日以滥,素节日以委;素书日以憯,素问人日死。 流俗相纠错,纷纷竞齐紫。庄子胶朱目,周鼎攦垂指。 救僿莫如忠,世变讵能止?东海扬素波,中林潜素士。 吾其甘素饭,自可崇素履。素抱何足言,素心但如此。 因爱素庵人,作诗扬素旨。
wéi yǒu tài   tài zhì zhī shǐ bái bēn chuí huáng xiàng tóng   chē    
xiǎng shàng xuán zūn   chóu ěr yǐn yán wáng hòu   dài wén guǐ    
guān shí suǒ shù   shí suǒ xīn yùn jié   guó fēng měi    
wèi   shì bēi gōng shì   fēng chǐ    
wèi   zhì huǐ   kǔn zhà   dào  
cān làn   jié wěi   shū cǎn   wèn rén  
liú xiāng jiū cuò   fēn fēn jìng zhuāng jiāo zhū zhōu   dǐng chuí zhǐ    
jiù sài zhōng   shì biàn néng zhǐ   dōng hǎi yáng   zhōng lín qián shì  
gān fàn   chóng bào yán   xīn dàn    
yīn ài ān rén   zuò shī yáng zhǐ