送尊禅者

宋代 王之道
阿遵我辈人,相从十年旧。 么肥形愈瘠,身贫道常富。 厥初为天衣,持钵化淮右。 袖携维卫录,访我过蓬陋。 若言法华山,有象金所就。 其来自西土,隐现不可究。 我时尝记之,尔耳亦聊复。 谁令兹悲师,镂板播蔬谬。 向来天衣游,追随遍岩窦。 高谈屡绝倒,寝食废农昼。 归欤又同舟,半道过濠寿。 昆行寄衔茔,一再获邂逅。 清霜殒群木,凄劲捣衣候。 翩然不我留,云山挺高秀。
ā zūn bèi rén   xiāng cóng shí nián jiù
me féi xíng   shēn pín dào cháng
jué chū wèi tiān   chí huà huái yòu
xiù xié wéi wèi   fǎng 访 guò péng lòu
ruò yán huà shān   yǒu xiàng jīn suǒ jiù
lái 西   yǐn xiàn jiū
shí cháng zhī   ěr ěr liáo
shuí lìng bēi shī   lòu bǎn shū miù
xiàng lái tiān yóu   zhuī suí biàn yán dòu
gāo tán jué dǎo   qǐn shí fèi nóng zhòu
guī yòu tóng zhōu   bàn dào guò háo shòu 寿
kūn xíng xián yíng   zài huò xiè hòu
qīng shuāng yǔn qún   jìn dǎo hòu
piān rán liú   yún shān tǐng gāo xiù