送最澄上人还日本国

唐代 毛涣
万里求文教,王春怆别离。未传不住相,归集祖行诗。 举笔论蕃意,焚香问汉仪。莫言沧海阔,杯度自应知。
wàn qiú wén jiào   wáng chūn chuàng bié wèi chuán zhù xiāng guī   xíng shī    
lùn fān   fén xiāng wèn hàn yán cāng hǎi kuò bēi   yīng zhī