送子野

宋代 欧阳修
四时惨舒不可调,冬夏寒暑易郁陶。 春阳著物大软媚,独有秋节最劲豪。 金方坚刚屏炎瘴,兑气高爽清风飚。 烟霞破散灏气豁,山河震发地脉摇。 天开宝监露寒月,海拍积雪卷怒潮。 光辉通透夺星耀,蟠潜惊奋斗蜃蚊。 高楼精爽毛发竦,壮怀直恐冲斗杓。 欲飞轻衣上拂汉,拟乘王气戏鹭涛。 念时文法密於织,羁縻束缚不自聊。 岂无策议献人主,扼持舌在口已胶。 当秋且幸际轩豁,谁能儿女听螗蜩。 君方壮岁襟宇快,名声乐与家声高。 轻舟从游山川底,诗酒合兴皆翘翘。 堪嗟宋玉自悲搅,可并张翰同逍遥。 功名富贵有时到,忍把壮节良辰消。
shí cǎn shū tiáo   dōng xià hán shǔ táo
chūn yáng zhù ruǎn mèi   yǒu qiū jié zuì jìn háo
jīn fāng jiān gāng píng yán zhàng   duì gāo shuǎng qīng fēng biāo
yān xiá sàn hào huō   shān zhèn mài yáo
tiān kāi bǎo jiān hán yuè   hǎi pāi xuě juǎn cháo
guāng huī tōng tòu duó xīng yào 耀   pán qián jīng fèn dòu shèn wén
gāo lóu jīng shuǎng máo sǒng   zhuàng huái 怀 zhí kǒng chōng dòu sháo
fēi qīng shàng hàn   chéng wáng tāo
niàn shí wén zhī   shù liáo
xiàn rén zhǔ   è chí shé zài kǒu jiāo
dāng qiū qiě xìng xuān huò   shuí néng ér tīng táng tiáo
jūn fāng zhuàng suì jīn kuài   míng shēng yuè jiā shēng gāo
qīng zhōu cóng yóu shān chuān   shī jiǔ xīng jiē qiào qiào
kān jiē sòng bēi jiǎo   bìng zhāng hàn tóng xiāo yáo
gōng míng guì yǒu shí dào   rěn zhuàng jié liáng chén xiāo