送子相

明代 李攀龙
自作白云郎,未厌沧洲意。偶然薄禄混风尘,论交千里贤豪至。 元美翩翩多奇气,南越梁生亦雄视。二子招携从此逝,尔今卧病缘何事。 绿鬓还乡已壮游,锦帆十月下扬州。移家好住昭明楼,种瓜莫羡东陵侯。 文章万古垂大业,富贵浮云非所求。知君林壑百不忧,图书四壁高枕秋。 世人那识淮海士,须行便为名山留。丈夫义岂辱颜色,使我摧眉去即休。 安能訾哫向权势,咄唶空令达者羞。夙昔竟寥阔,后来复泱莽。 相看一别雨坠天,他时神剑来精爽。既言郊薮走麟凤,朝廷宁得无吾党。 卿也抽簪且偃仰,渔阳日影黯如黡,蓟门雪花大于掌。 马上燕歌变徵声,壶中酒尽君当往。
zuò bái yún láng   wèi yàn cāng zhōu ǒu rán báo hùn fēng chén lùn   jiāo qiān xián háo zhì    
yuán měi piān piān duō   nán yuè liáng shēng xióng shì èr zi zhāo xié cóng shì ěr   jīn bìng yuán shì    
绿 bìn huán xiāng zhuàng yóu   jǐn fān shí yuè xià yáng zhōu jiā hǎo zhù zhāo míng lóu zhòng   guā xiàn dōng líng hòu    
wén zhāng wàn chuí   guì yún fēi suǒ qiú zhī jūn lín bǎi yōu   shū gāo zhěn qiū    
shì rén shí huái hǎi shì   xíng biàn 便 wèi míng shān liú zhàng yán shǐ   使 cuī méi xiū    
ān néng xiàng quán shì   duō jiè kōng lìng zhě xiū jìng liáo kuò hòu   lái yāng mǎng    
xiāng kàn bié zhuì tiān   shí shén jiàn lái jīng shuǎng yán jiāo sǒu zǒu lín fèng cháo   tíng níng dǎng    
qīng chōu zān qiě yǎn yǎng   yáng yǐng àn yǎn   mén xuě huā zhǎng  
shàng yān biàn zhǐ shēng   zhōng jiǔ jǐn jūn dāng wǎng