送子文杂言

宋代 范成大
阴谷云低梅雨多,黄山涤源溪涌波。南风匝地送归客,双桨下濑如投梭。 严夫子,君举酒,我其为君歌。万山丛丛石凿凿,官居破屋巢烟萝。 杜鹃晓啼猿暮叫,客行到此真蹉跎。穷愁无复理,一饮三叹息。 城东黉舍有佳人,邂逅使我加餐食。同乡更同调,目击心已传。 蛰虫欲作雷奋地,万籁方寂风行山。吹竽唤我醒,连鼓相追攀。 飙车电毂不可辇,但觉两腋生飞翰。狂歌不必终曲,戏奕不必满局。 有时不揖上马去,出门大笑惊僮仆。穷乡眼冷见未曾,道上嗫嚅相指目。 云此陕隘何以有二士,直恐翩翩跨黄鹄。广文组解登王畿,诸公贵人争劝归。 常日心期有定论,赠行不惜重费词。腰金佩璐众目好,汗简沉碑千载痴。 一尊有意重山岳,五鼎无心轻网丝。严夫子,应领略,别后频书相发药。 我既为万顷之狎鸥,君勿作九皋之鸣鹤。
yīn yún méi duō   huáng shān yuán yǒng nán fēng sòng guī shuāng   jiǎng xià lài tóu suō    
yán   jūn jiǔ   wèi jūn wàn shān cóng cóng shí záo záo guān   cháo yān luó    
juān xiǎo yuán jiào   xíng dào zhēn cuō tuó qióng chóu   yǐn sān tàn    
chéng dōng hóng shě yǒu jiā rén   xiè hòu shǐ 使 jiā cān shí tóng xiāng gèng tóng diào   xīn chuán    
zhé chóng zuò léi fèn   wàn lài fāng fēng xíng shān chuī huàn xǐng lián   xiāng zhuī pān    
biāo chē diàn niǎn   dàn jué liǎng shēng fēi hàn kuáng zhōng   mǎn    
yǒu shí shàng   chū mén xiào jīng tóng qióng xiāng yǎn lěng jiàn wèi céng dào   shàng niè xiāng zhǐ    
yún shǎn ài yǒu èr shì   zhí kǒng piān piān kuà huáng guǎng wén 广 jiě dēng wáng zhū   gōng guì rén zhēng quàn guī    
cháng xīn yǒu dìng lùn   zèng xíng zhòng fèi yāo jīn pèi zhòng hǎo hàn   jiǎn chén bēi qiān zǎi chī    
zūn yǒu chóng shān yuè   dǐng xīn qīng wǎng yán yīng   lǐng lüè bié   hòu pín shū xiāng fèi yào    
wèi wàn qǐng zhī xiá ōu   jūn zuò jiǔ gāo zhī míng