送子尚如浙西

宋代 王十朋
嗟我穷居海之角,人物素殊邹鲁俗。年虽及冠无交游,孤陋寡闻嗟独学。 闭门不出长太息,思得其人共磨琢。孙子往从西北来,头角轩轩真一鹗。 飘飘逸气凌云霄,凛凛高谈吐锋锷。文辞翰墨两奇绝,世上群儿徒碌碌。 我昔风期一相遇,欣然握手论心腹。衡茅三度枉车轩,书剑连年共灯烛。 论交自喜得房杜,言志端能效来郝。长篇短韵迭赓唱,明月清风共斟酌。 囊无一钱身不忧,食止一箪贫自乐。有友如君复何憾,百不为多一已足。 今焉舍我将何之,遂使江乡复萧索。南国初寒旅雁来,吴江已冷丹枫落。 惜君不尽与君别,兀坐无言情更恶。干戈未息行路难,胡马今独饮河洛。 京国有家归未得,钱塘此去仍栖托。会须徒步谒天子,慨然一吐胸中略。 请缨缚虏壮志士,庶使平时语无怍。相将煖律破寒梅,驿筒远寄无辞数。
jiē qióng hǎi zhī jiǎo   rén shū zōu nián suī guān jiāo yóu   lòu guǎ wén jiē xué
mén chū cháng tài   rén gòng zhuó sūn zi wǎng cóng 西 běi lái   tóu jiǎo xuān xuān zhēn è
piāo piāo líng yún xiāo   lǐn lǐn gāo tán fēng è wén hàn liǎng jué   shì shàng qún ér
fēng xiāng   xīn rán shǒu lùn xīn héng máo sān wǎng chē xuān   shū jiàn lián nián gòng dēng zhú
lùn jiāo fáng   yán zhì duān néng xiào lái hǎo cháng piān duǎn yùn dié gēng chàng   míng yuè qīng fēng gòng zhēn zhuó
náng qián shēn yōu   shí zhǐ dān pín yǒu yǒu jūn hàn   bǎi wéi duō
jīn yān shě jiāng zhī   suì shǐ 使 jiāng xiāng xiāo suǒ nán guó chū hán yàn lái   jiāng lěng dān fēng luò
jūn jìn jūn bié   zuò yán qíng gèng è gān wèi xíng nán   jīn yǐn luò
jīng guó yǒu jiā guī wèi   qián táng réng tuō huì tiān   kǎi rán xiōng zhōng lüè
qǐng yīng zhuàng zhì shì   shù shǐ 使 píng shí zuò xiāng jiāng nuǎn hán méi   驿 tǒng yuǎn shù