送子南

宋代 刘敞
南师鼓琴者,馀力推步精。千里求知音,徒步入王城。 能高颇自负,一一游公卿。朝廷富贵人,宠辱心若惊。 闻至必解榻,招邀剧生平。以兹禄命术,独得当时名。 朱弦与素徽,弃置莫为听。往往默自抚,或疑非断声。 红尘车马中,随俗翻营营。振衣忽长叹,吾已知时情。 卷橐却东下,野风萧然清。且赍山水意,永待钟期生。
nán shī qín zhě   tuī jīng qiān qiú zhī yīn   wáng chéng
néng gāo   yóu gōng qīng cháo tíng guì rén   chǒng xīn ruò jīng
wén zhì jiě   zhāo yāo shēng píng mìng shù   dàng shí míng
zhū xián huī   zhì wèi tīng wǎng wǎng   huò fēi duàn shēng
hóng chén chē zhōng   suí fān yíng yíng zhèn cháng tàn   zhī shí qíng
juǎn tuó què dōng xià   fēng xiāo rán qīng qiě shān shuǐ   yǒng dài zhōng shēng