送子龙赴吉州掾

宋代 陆游
我老汝远行,知汝非得已。 驾言当送汝,挥涕不能止。 人谁乐离别,坐贫至于此。 汝行犯胥涛,次第过彭蠡。 波横吞舟鱼,林啸独脚鬼。 野饭何店炊?孤棹何岸檥?判司比唐时,犹幸免笞箠;庭参亦何辱,负职乃可耻。 汝为吉州吏,但饮吉州水;一钱亦分明,谁能肆谗毁?聚俸嫁阿惜,择士教元礼。 我食可自营,勿用念甘旨。 衣穿听露肘,履破从见指;山门虽被嘲,归舍却睡美。 益公名位重,凛若乔岳峙;汝以通家故,或许望燕几,得见已足荣,切勿有所启。 又若杨诚斋,清介世莫比,一闻俗人言,三日归洗耳;汝但问起居,余事勿挂齿。 希周有世好,敬叔乃乡里,岂惟能文辞,实亦坚操履;相从勉讲学,事业在积累。 仁义本何常,蹈之则君子。 汝去三年归,我傥未即死,江中有鲤鱼,频寄书一纸。
lǎo yuǎn xíng   zhī fēi de
jià yán dāng sòng   huī néng zhǐ
rén shuí bié   zuò pín zhì
xíng fàn tāo   guò péng
héng tūn zhōu   lín xiào jiǎo guǐ
fàn diàn chuī   zhào àn   pàn táng shí   yóu xìng miǎn chī chuí   tíng cān   zhí nǎi chǐ
wèi zhōu   dàn yǐn zhōu shuǐ   qián fēn míng   shuí néng chán huǐ   fèng jià ā   shì jiào yuán
shí yíng   yòng niàn gān zhǐ
chuān 穿 tīng zhǒu   cóng jiàn zhǐ   shān mén suī bèi cháo   guī shě què shuì měi
gōng míng wèi zhòng   lǐn ruò qiáo yuè zhì   tōng jiā   huò wàng yàn   jiàn róng   qiē yǒu suǒ
yòu ruò yáng chéng zhāi   qīng jiè shì   wén rén yán   sān guī ěr   dàn wèn   shì guà chǐ 齿
zhōu yǒu shì hǎo   jìng shū nǎi xiāng   wéi néng wén   shí jiān cāo   xiāng cóng miǎn jiǎng xué   shì zài lěi
rén běn cháng   dǎo zhī jūn zi
sān nián guī   tǎng wèi   jiāng zhōng yǒu   pín shū zhǐ