松子岭

宋代 刘敞
鹿儿峡未尽,松子岭相望。走险暇扫荫,摩空愁乱行。 霜增头皓白,尘变马晒黄。不作还乡意,羁人应断肠。
鹿 ér xiá wèi jǐn   sōng lǐng xiāng wàng zǒu xiǎn xiá sǎo yīn   kōng chóu luàn xíng    
shuāng zēng tóu hào bái   chén biàn shài huáng zuò huán xiāng   rén yīng duàn cháng