送子发还零陵

南北朝 邹浩
我自罪大当投荒,君胡为乎亦遑遑。马蹄舟楫困川陆,省定违离萱草堂。 由来孤操绝流俗,屹与巨镇遥相望。洞庭以南渺无际,气象突兀收湖湘。 平时事事不入眼,惟恐有愧如毫芒。色难直到古人处,以其绪馀均四旁。 馀波邂逅亦及我,使我方寸失感伤。我亲白发照闾里,我身局蹐瘴疠乡。 两儿随母仍旧寄,骨肉星散知几方。乾坤子初无薄厚,恩为雨露威雪霜。 二柄交持不偏用,万汇生成如审量。我虽弃掷五岭外,亦必有日蒙恩光。 故人亭边是归路,尚得握手输中肠。将分无可为君语,独有高义无时忘。
zuì dāng tóu huāng   jūn wéi huáng huáng zhōu kùn chuān   shěng dìng wéi xuān cǎo táng
yóu lái cāo jué liú   zhèn yáo xiāng wàng dòng tíng nán miǎo   xiàng shōu xiāng
píng shí shì shì yǎn   wéi kǒng yǒu kuì háo máng nán zhí dào rén chù   jūn páng
xiè hòu   shǐ 使 fāng cùn shī gǎn shāng qīn bái zhào   shēn zhàng xiāng
liǎng ér suí réng jiù   ròu xīng sàn zhī fāng qián kūn zi chū hòu   ēn wèi wēi xuě shuāng
èr bǐng jiāo chí piān yòng   wàn huì shēng chéng shěn liàng suī zhì lǐng wài   yǒu méng ēn guāng
rén tíng biān shì guī   shàng shǒu shū zhōng cháng jiāng fēn wèi jūn   yǒu gāo shí wàng