送拄杖还僧

宋代 刘克庄
头白高僧行脚懒,一枝筇竹久生苔。不逢太乙然藜照,时借山翁荷蓧回。 夜挂多寻萧寺壁,晓拈恐化葛陂雷。还师此物禅须进,曾入诗人手内来。
tóu bái gāo sēng xíng jiǎo lǎn   zhī qióng zhú jiǔ shēng tái féng tài rán zhào   shí jiè shān wēng diào huí
guà duō xún xiāo   xiǎo niān kǒng huà bēi léi hái shī chán jìn   céng shī rén shǒu nèi lái