松竹友人辞

唐代 刘琏
维山有松兮维隰有竹。樛枝櫹椮兮密叶如沃。遁世遗荣兮情深行独。 求长友兮爰得贞卜。松有苓兮竹有实。招鸣凤兮又已疾。 投琼芳兮清泠,聊逍遥兮永终日。观飞瀑兮泻云。 玩林皋兮夕曛。山可庐兮秫可酒,吁其去此兮伊谁与群。 雨瑟瑟兮风萧萧,猿鹤逝兮空林幽。怀质抱材兮将须世用,猗若人兮胡宁久留。
wéi shān yǒu sōng wéi yǒu zhú jiū zhī xiāo sēn dùn shì róng qíng shēn xíng      
qiú zhǎng yǒu yuán zhēn sōng yǒu líng zhú yǒu shí zhāo míng fèng yòu      
tóu qióng fāng qīng líng   liáo xiāo yáo yǒng zhōng guān fēi xiè yún    
wán lín gāo xūn shān shú jiǔ   shuí qún    
fēng xiāo xiāo   yuán shì kōng lín yōu huái zhì 怀 bào cái jiāng shì yòng   ruò rén níng jiǔ liú