送周十一

唐代 储光羲
秋风陨群木,众草下严霜。复问子何如,自言之帝乡。 岂无亲所爱,将欲济时康。握手别征驾,返悲岐路长。
qiū fēng yǔn qún   zhòng cǎo xià yán shuāng wèn zi   yán zhī xiāng
qīn suǒ ài   jiāng shí kāng shǒu bié zhēng jià   fǎn bēi cháng