送周郎

宋代 陆游
我居山阴古人泽,四顾茫茫烟水白。 平时辙迹所不到,玉树郎君肯来客。 衡门仅可俛首过,陋室真成容膝迮。 木盘设食菜数箸,共饱知君不予责。 期年相从无夜旦,一日复有千里隔。 送君津头泪如绠,老身恨不生羽翮。 江湖道嶮非一二,触处兢畏真良策。 从今日望平安书,我欲灯前手亲拆。
shān yīn rén   máng máng yān shuǐ bái
píng shí zhé suǒ dào   shù láng jūn kěn lái
héng mén jǐn shǒu guò   lòu shì zhēn chéng róng
pán shè shí cài shù zhù   gòng bǎo zhī jūn
nián xiāng cóng dàn   yǒu qiān
sòng jūn jīn tóu lèi gěng   lǎo shēn hèn shēng
jiāng dào xiǎn fēi èr   chù chù jīng wèi zhēn liáng
cóng jīn wàng píng ān shū   dēng qián shǒu qīn chāi