送仲至长乐帅幕

宋代 韩淲
文笔擅名第,当置台馆中。不合大雅尚,天怒令诗穷。 昔年弄水亭,一见知不同。继而灵山阳,示我所作工。 岂期江海上,浩然复相从。小篇清且丽,大篇疏而通。 尚友梅都官,不但杨陆翁。和平事淡泊,志意惊盲聋。 时时写几句,岂只凡马空。又喜富收拾,锦绣纷青红。 决定得名世,挽回正始风。岑岑闽岭山,连帅鼓角雄。 幕府少为贫,因与了事功。地煖罕霜雪,榕阴荔枝丛。 不妨资食啖,閒游佛老宫。万一遇真隐,识赏无匆匆。
wén shàn míng   dāng zhì tái guǎn zhōng shàng tiān   lìng shī qióng    
nián nòng shuǐ tíng   jiàn zhī tóng ér líng shān yáng shì   suǒ zuò gōng    
jiāng hǎi shàng   hào rán xiāng cóng xiǎo piān qīng qiě   piān shū ér tōng    
shàng yǒu méi dōu guān   dàn yáng wēng píng shì dàn zhì   jīng máng lóng    
shí shí xiě   zhǐ fán kōng yòu shōu shí jǐn   xiù fēn qīng hóng    
jué dìng míng shì   wǎn huí zhèng shǐ fēng cén cén mǐn lǐng shān lián   shuài jiǎo xióng    
shǎo wèi pín   yīn liǎo shì gōng nuǎn hǎn shuāng xuě róng   yīn zhī cóng    
fáng shí dàn   xián yóu lǎo gōng wàn zhēn yǐn shí   shǎng cōng cōng