送仲温先生还吴

元代 沈铉
江城萧索西风起,行逢故人惊梦里。忧深自觉少容颜,食尽惟愁拙生理。 看君白发何由得,白发相逢更悲喜。笔力随年老愈深,诗思逼人鸣不已。 每呼石丈即低头,独宝《兰亭》夸□死。近来英气减前时,酒量仍非向来比。 从渠门第沸如羹,自保情怀澹如水。城南只友高书记,谢官归来接邻里。 交游散落苦无多,世事悠悠竟如此。明朝忍去别江头,枫叶苎花送行李。
jiāng chéng xiāo suǒ 西 fēng   xíng féng rén jīng mèng yōu shēn jué shǎo róng yán shí   jǐn wéi chóu zhuō shēng    
kàn jūn bái yóu de   bái xiāng féng gèng bēi suí nián lǎo shēn shī   rén míng    
měi shí zhàng tóu   bǎo lán tíng kuā jìn   lái yīng jiǎn qián shí jiǔ liàng réng   fēi xiàng lái        
cóng mén fèi gēng   bǎo qíng huái 怀 dàn shuǐ chéng nán zhǐ yǒu gāo shū ji xiè   guān guī lái jiē lín    
jiāo yóu sàn luò duō   shì shì yōu yōu jìng míng cháo rěn bié jiāng tóu fēng   zhù huā sòng xíng