宋中诗
六鹢退而飞,乃向宋都过。四海一震荡,青天白石堕。
世人见此鸟,仰面忽大笑。谁知影不灭,干载落光耀。
余方卧空山,闻此一长啸。
liù
六
yì
鹢
tuì
退
ér
而
fēi
飞
,
nǎi
乃
xiàng
向
sòng
宋
dōu
都
guò
过
sì
。
hǎi
四
yī
海
zhèn
一
dàng
震
qīng
荡
,
tiān
青
bái
天
shí
白
duò
石
堕
。
shì
世
rén
人
jiàn
见
cǐ
此
niǎo
鸟
,
yǎng
仰
miàn
面
hū
忽
dà
大
xiào
笑
shéi
。
zhī
谁
yǐng
知
bù
影
miè
不
gàn
灭
,
zài
干
luò
载
guāng
落
yào
光
耀
。
yú
余
fāng
方
wò
卧
kōng
空
shān
山
,
wén
闻
cǐ
此
yī
一
cháng
长
xiào
啸
。