送仲华葛兄

宋代 陆文圭
蓉城诸葛何绵绵,一门青紫三百年。 闻孙流落湘江上,手握美瑾怀香荃。 夜行衣绣岂足荣,归梦晶晶经山川。 君家元有紫荆树,一枝两枝枯或妍。 当暑归来憩其下,俯仰陈迹心茫然。 墙东野人头雪白,乃翁坐上琴书客。 凰毛一见眼双明,猪犬吾儿空自责。 追思老少各时异,坐阅兴衰疑世隔。 江湖来往慎风波,他年重会铜驼陌。
róng chéng zhū mián mián   mén qīng sān bǎi nián  
wén sūn liú luò xiāng jiāng shàng   shǒu měi jǐn huái 怀 xiāng quán  
xíng xiù róng   guī mèng jīng jīng jīng shān chuān  
jūn jiā yuán yǒu jīng shù   zhī liǎng zhī huò yán  
dāng shǔ guī lái xià   yǎng chén xīn máng rán  
qiáng dōng rén tóu xuě bái   nǎi wēng zuò shàng qín shū  
huáng máo jiàn yǎn shuāng míng   zhū quǎn ér kōng  
zhuī lǎo shào shí   zuò yuè xīng shuāi shì  
jiāng lái wǎng shèn fēng   nián zhòng huì tóng tuó