宋中别周、梁、李三子

唐代 高适
曾是不得意,适来兼别离。如何一尊酒,翻作满堂悲。 周子负高价,梁生多逸词。周旋梁宋间,感激建安时。 白雪正如此,青云无自疑。李侯怀英雄,肮脏乃天资。 方寸且无间,衣冠当在斯。俱为千里游,忽念两乡辞。 且见壮心在,莫嗟携手迟。凉风吹北原,落日满西陂。 露下草初白,天长云屡滋。我心不可问,君去定何之。 京洛多知己,谁能忆左思。
céng shì   shì lái jiān bié zūn jiǔ   fān zuò mǎn táng bēi
zhōu zi gāo jià   liáng shēng duō zhōu xuán liáng sòng jiān   gǎn jiàn ān shí
bái xuě zhèng   qīng yún hóu huái 怀 yīng xióng   āng zāng nǎi tiān
fāng cùn qiě jiàn   guān dāng zài wèi qiān yóu   niàn liǎng xiāng
qiě jiàn zhuàng xīn zài   jiē xié shǒu chí liáng fēng chuī běi yuán   luò mǎn 西 bēi
xià cǎo chū bái   tiān cháng yún xīn wèn   jūn dìng zhī
jīng luò duō zhī   shuí néng zuǒ