送重表侄王砅评事使南海

唐代 杜甫
我之曾祖姑,尔之高祖母。尔祖未显时,归为尚书妇。 隋朝大业末,房杜俱交友。长者来在门,荒年自糊口。 家贫无供给,客位但箕帚。俄顷羞颇珍,寂寥人散后。 入怪鬓发空,吁嗟为之久。自陈翦髻鬟,鬻市充杯酒。 上云天下乱,宜与英俊厚。向窃窥数公,经纶亦俱有。 次问最少年,虬髯十八九。子等成大名,皆因此人手。 下云风云合,龙虎一吟吼。愿展丈夫雄,得辞儿女丑。 秦王时在坐,真气惊户牖。及乎贞观初,尚书践台斗。 夫人常肩舆,上殿称万寿。六宫师柔顺,法则化妃后。 至尊均嫂叔,盛事垂不朽。凤雏无凡毛,五色非尔曹。 往者胡作逆,乾坤沸嗷嗷。吾客左冯翊,尔家同遁逃。 争夺至徒步,块独委蓬蒿。逗留热尔肠,十里却呼号。 自下所骑马,右持腰间刀。左牵紫游缰,飞走使我高。 苟活到今日,寸心铭佩牢。乱离又聚散,宿昔恨滔滔。 水花笑白首,春草随青袍。廷评近要津,节制收英髦。 北驱汉阳传,南泛上泷舠.家声肯坠地,利器当秋毫。 番禺亲贤领,筹运神功操。大夫出卢宋,宝贝休脂膏。 洞主降接武,海胡舶千艘。我欲就丹砂,跋涉觉身劳。 安能陷粪土,有志乘鲸鳌。或骖鸾腾天,聊作鹤鸣皋。
zhī zēng   ěr zhī gāo ěr wèi xiǎn shí   guī wèi shàng shū
suí cháo   fáng jiāo yǒu zhǎng zhě lái zài mén   huāng nián kǒu
jiā pín gōng   wèi dàn zhǒu é qǐng xiū zhēn   liáo rén sàn hòu
guài bìn kōng   jiē wèi zhī jiǔ chén jiǎn huán   shì chōng bēi jiǔ
shàng yún tiān xià luàn   yīng jùn hòu xiàng qiè kuī shù gōng   jīng lún yǒu
wèn zuì shào nián   qiú rán shí jiǔ zi děng chéng míng   jiē yīn rén shǒu
xià yún fēng yún   lóng yín hǒu yuàn zhǎn zhàng xióng   ér chǒu
qín wáng shí zài zuò   zhēn jīng yǒu zhēn guàn chū   shàng shū jiàn tái dòu
rén cháng jiān   shàng diàn 殿 chēng wàn shòu 寿 liù gōng shī róu shùn   huà fēi hòu
zhì zūn jūn sǎo shū   shèng shì chuí xiǔ fèng chú fán máo   fēi ěr cáo
wǎng zhě zuò   qián kūn fèi áo áo zuǒ féng   ěr jiā tóng dùn táo
zhēng duó zhì   kuài wěi péng hāo dòu liú ěr cháng   shí què háo
xià suǒ   yòu chí yāo jiān dāo zuǒ qiān yóu jiāng   fēi zǒu shǐ 使 gāo
gǒu huó dào jīn   cùn xīn míng pèi láo luàn yòu sàn   宿 hèn tāo tāo
shuǐ huā xiào bái shǒu   chūn cǎo suí qīng páo tíng píng jìn yào jīn   jié zhì shōu yīng máo
běi hàn yáng chuán   nán fàn shàng lóng dāo   . jiā shēng kěn zhuì   dāng qiū háo
pān qīn xián lǐng   chóu yùn shén gōng cāo dài chū sòng   bǎo bèi xiū zhī gāo
dòng zhǔ jiàng jiē   hǎi qiān sōu jiù dān shā   shè jué shēn láo
ān néng xiàn fèn   yǒu zhì chéng jīng áo huò cān luán téng tiān   liáo zuò míng gāo