送中

宋代 洪迈
骄阳久自杀,一雨荡龟坼。 田夫梦亦好,翻陇已幽咽。 朝来喜相语,一饱心已决。 翻翻风叶乱,嫋嫋露芒出。 去年禾欲秀,积潦满秋泽。 今年岂堪旱,束手就沟壑。 我生拙谋口,藜藿甘如蜜。 向来真过计,忧民岂吾职。 赤子天可怜,嗟人独何力。 何须事儿戏,合沓来贺客。 稍欣新稻熟,社酒行可觅。 当同扶路翁,醉归舞南陌。
jiāo yáng jiǔ shā   dàng guī chè  
tián mèng hǎo   fān lǒng yōu  
zhāo lái xiāng   bǎo xīn jué  
fān fān fēng luàn   niǎo niǎo máng chū  
nián xiù   lǎo mǎn qiū  
jīn nián kān hàn   shù shǒu jiù gōu  
shēng zhuō móu kǒu   huò gān  
xiàng lái zhēn guò   yōu mín zhí  
chì tiān lián   jiē rén  
shì er   lái  
shāo xīn xīn dào shú   shè jiǔ xíng  
dāng tóng wēng   zuì guī nán