送终

唐代 韦应物
奄忽逾时节,日月获其良。萧萧车马悲,祖载发中堂。 生平同此居,一旦异存亡。斯须亦何益,终复委山冈。 行出国南门,南望郁苍苍。日入乃云造,恸哭宿风霜。 晨迁俯玄庐,临诀但遑遑。方当永潜翳,仰视白日光。 俯仰遽终毕,封树已荒凉。独留不得还,欲去结中肠。 童稚知所失,啼号捉我裳。即事犹仓卒,岁月始难忘。
yǎn shí jié   yuè huò liáng xiāo xiāo chē bēi   zǎi zhōng táng
shēng píng tóng   dàn cún wáng   zhōng wěi shān gāng
xíng chū guó nán mén   nán wàng cāng cāng nǎi yún zào   tòng 宿 fēng shuāng
chén qiān xuán   lín jué dàn huáng huáng fāng dāng yǒng qián   yǎng shì bái guāng
yǎng zhōng   fēng shù huāng liáng liú hái   jié zhōng cháng
tóng zhì zhī suǒ shī   háo zhuō shang shì yóu cāng   suì yuè shǐ nán wàng