送侄一斋游武林

宋代 柴元彪
舸鹢退飞杭不鱼,沧海翻覆桑田墟。长安草木成焦枯,黯黯落日栖平芜。 凄凉往事增欷歔,子长一部太史书。寄在名山大泽区,之子安肯侣樵渔。 有琴一张酒一壶,胸中云梦八九潴。齧雪奔电千里途,大鹏击水九万图。 十年骑鹤来上都,宫莺陌燕相喧呼。回首一梦今何如,太行羊肠九折迂。 出门欲往如挛拘,顾予老矣仆马痡。甘心首阳采薇夫,之子春风曳长裾。 西湖为我问讯学士苏,孤山为我起居处士逋。二仙笑我犹故吾,杨柳黯淡梅花癯。 之子此行出有车,抱材珍重如璠玙。青萍出匣蛟可屠,白发倚门望不孤。 不妨早赋归来乎,归来兮,老莱斑衣膝下相欢娱。
tuì 退 fēi háng   cāng hǎi fān sāng tián cháng ān cǎo chéng jiāo àn   àn luò píng    
liáng wǎng shì zēng   cháng tài shǐ shū zài míng shān zhī   ān kěn qiáo    
yǒu qín zhāng jiǔ   xiōng zhōng yún mèng jiǔ zhū niè xuě bēn diàn qiān   péng shuǐ jiǔ wàn    
shí nián lái shàng   gōng yīng yàn xiāng xuān huí shǒu mèng jīn tài   xíng yáng cháng jiǔ zhé    
chū mén wǎng luán   lǎo gān xīn shǒu yáng cǎi wēi zhī   chūn fēng cháng    
西 wèi wèn xùn xué shì   shān wèi chǔ shì èr xiān xiào yóu yáng   liǔ àn dàn méi huā    
zhī xíng chū yǒu chē   bào cái zhēn zhòng fán qīng píng chū xiá jiāo bái   mén wàng    
fáng zǎo guī lái   guī lái   lǎo lái bān xià xiāng huān