送智京长老智京普融上足也

宋代 胡寅
人生如浮云,片片随所起。 值遇初偶然,解散亦俄尔。 识君湘水头,凝袂衡岳里。 十年去何住,新化五百里。 乘兴出山来,相对淡无滓。 因思相见初,贼帜森未弭。 世事几秋叶,壮怀今止水。 堂堂普融老,鹤瘦松孤峙。 广舌浩江输,迅机无箭拟。 八请六道场,到处万人喜。 一灯千百焰,高第君得髓。 法席既绍隆,诗鸣亦能似。 衡门鲜晤语,杖锡盍留止。 翩然复告辞,母病急甘旨。 故知秉彝性,谁或外此理。 为话本来心,闻闻即弹指。
rén shēng yún   piàn piàn suí suǒ
zhí chū ǒu rán   jiě sàn é ěr
shí jūn xiāng shuǐ tóu   níng mèi héng yuè
shí nián zhù   xīn huà bǎi
chéng xìng chū shān lái   xiāng duì dàn
yīn xiāng jiàn chū   zéi zhì sēn wèi
shì shì qiū   zhuàng huái 怀 jīn zhǐ shuǐ
táng táng róng lǎo   shòu sōng zhì
guǎng 广 shé hào jiāng shū   xùn jiàn
qǐng liù dào chǎng   dào chù wàn rén
dēng qiān bǎi yàn   gāo jūn suǐ
shào lóng   shī míng néng shì
héng mén xiān   zhàng liú zhǐ
piān rán gào   bìng gān zhǐ
zhī bǐng xìng   shuí huò wài
wèi huà běn lái xīn   wén wén tán zhǐ