送哲公禅老二首

宋代 刘弇
我闻豫章境,势胜所至生。山皆撞空活,水有照骨清。 其间佛老宫,往往联飞甍。人王邑一隅,古屋才数楹。 尘点自不到,日饱松风声。十丈挂溪影,虹桥插峥嵘。 非如入流子,横计多馀赢。秋畦蹲鸱老,昼饭宜香粳。 由来介石身,忽作归云轻。
wén zhāng jìng   shì shèng suǒ zhì shēng shān jiē zhuàng kōng huó shuǐ   yǒu zhào qīng    
jiān lǎo gōng   wǎng wǎng lián fēi méng rén wáng   cái shù yíng    
chén diǎn dào   bǎo sōng fēng shēng shí zhàng guà yǐng hóng   qiáo chā zhēng róng    
fēi liú   héng duō yíng qiū dūn chī lǎo zhòu   fàn xiāng jīng    
yóu lái jiè shí shēn   zuò guī yún qīng