送赵师耳

唐代 王质
东风吹了落花天,芍药酴醾晚更妍。典衣换酒正吾事,不辞颠倒春风前。 胡为便作轻离别,再拜忽成千里隔。东君怜我太萧条,啼损黄鹂留不得。 我欲拖筇随马尾,饱看庐陵好山水。自怜憔悴缚江干,去住未能随意耳。
dōng fēng chuī le luò huā tiān   sháo yào wǎn gèng yán diǎn huàn jiǔ zhèng shì   diān dào chūn fēng qián    
wéi biàn 便 zuò qīng bié   zài bài chéng qiān dōng jūn lián tài xiāo tiáo   sǔn huáng liú    
tuō qióng suí wěi   bǎo kàn líng hǎo shān shuǐ lián qiáo cuì jiāng gān   zhù wèi néng suí ěr