送赵榷院
彼美稽山松,托根高高峰。
当年脱蓬蒿,直上将擎空。
卓立旁无依,磊砢多春冬。
风霜受变足,身老气益充。
苍翠照四山,枝柯结虬龙。
世人那能见,尘埃眯双瞳。
匠师知何在,立当要路中。
需林方皇皇,有林能不容。
bǐ
彼
měi
美
jī
稽
shān
山
sōng
松
,
tuō
托
gēn
根
gāo
高
gāo
高
fēng
峰
。
dāng
当
nián
年
tuō
脱
péng
蓬
hāo
蒿
,
zhí
直
shàng
上
jiàng
将
qíng
擎
kōng
空
。
zhuó
卓
lì
立
páng
旁
wú
无
yī
依
,
lěi
磊
luǒ
砢
duō
多
chūn
春
dōng
冬
。
fēng
风
shuāng
霜
shòu
受
biàn
变
zú
足
,
shēn
身
lǎo
老
qì
气
yì
益
chōng
充
。
cāng
苍
cuì
翠
zhào
照
sì
四
shān
山
,
zhī
枝
kē
柯
jié
结
qiú
虬
lóng
龙
。
shì
世
rén
人
nà
那
néng
能
jiàn
见
,
chén
尘
āi
埃
mī
眯
shuāng
双
tóng
瞳
。
jiàng
匠
shī
师
zhī
知
hé
何
zài
在
,
lì
立
dāng
当
yào
要
lù
路
zhōng
中
。
xū
需
lín
林
fāng
方
huáng
皇
huáng
皇
,
yǒu
有
lín
林
néng
能
bù
不
róng
容
。