送召客

宋代 冯时行
暮春送客朝明光,颠风吹花绕柂樯。 大江吞天日出没,赤心许国一苇航。 平生梦蹑螭龙尾,天门九重九万里。 一朝巨手开天关,丹极紫霄随步履。 儿辈端非五湖匹,国柄今归谢安石。 遥之别墅清昼长,笑拂楸枰行折屐。 共倾东海洗乾坤,景仁况是名公孙。 四郊多垒士之耻,富贵浮云何足论。 宦海十年风退鷁,我亦弹冠听推檄。 安能郁郁久居此,朔饥欲死心不死。
chūn sòng cháo míng guāng   diān fēng chuī huā rào qiáng
jiāng tūn tiān chū   chì xīn guó wěi háng
píng shēng mèng niè chī lóng wěi   tiān mén jiǔ chóng jiǔ wàn
zhāo shǒu kāi tiān guān   dān xiāo suí
ér bèi duān fēi   guó bǐng jīn guī xiè ān shí
yáo zhī bié shù qīng zhòu zhǎng   xiào qiū píng xíng shé
gòng qīng dōng hǎi qián kūn   jǐng rén kuàng shì míng gōng sūn
jiāo duō lěi shì zhī chǐ   guì yún lùn
huàn hǎi shí nián fēng tuì 退   tán guān tīng tuī
ān néng jiǔ   shuò xīn