送赵端行

宋代 薛师石
纷纷帝族贵,钦兹神秀门。 永嘉分奕叶,甚盛二枝蕃。 吾友天乐翁,实惟游之孙。 身虽羁旅尽,诗则骚雅存。 侄行有科第,作尉期高骞。 是曰提刑后,令闻方腾喧。 大心欲图南,小枝不在言。 十年相聚首,伟论孰敢援。 交比鲍叔知,志许诸葛论。 分携乃明发,念我守故园。 君往夫差国,不遣吴水浑。 陆静玩蟾彩,江清烹鮈豚。 邑宰话乡曲,官廨如荒村。 昂藏信多暇,时忆朋友樽。 穷达委天命,守道无竞奔。 公当春风吹,梅实众花繁。
fēn fēn guì   qīn shén xiù mén  
yǒng jiā fēn   shén shèng èr zhī fān  
yǒu tiān wēng   shí wéi yóu zhī sūn  
shēn suī jǐn   shī sāo cún  
zhí xíng yǒu   zuò wèi gāo qiān  
shì yuē xíng hòu   lìng wén fāng téng xuān  
xīn nán   xiǎo zhī zài yán  
shí nián xiāng shǒu   wěi lùn shú gǎn yuán  
jiāo bào shū zhī   zhì zhū lùn  
fēn xié nǎi míng   niàn shǒu yuán  
jūn wǎng chāi guó   qiǎn shuǐ hún  
jìng wán chán cǎi   jiāng qīng pēng tún  
zǎi huà xiāng   guān xiè huāng cūn  
áng cáng xìn duō xiá   shí péng you zūn  
qióng wěi tiān mìng   shǒu dào jìng bēn  
gōng dāng chūn fēng chuī   méi shí zhòng huā fán