送张逸人

唐代 罗邺
自说归山人事赊,素琴丹灶是生涯。床头残药鼠偷尽, 溪上破门风摆斜。石井晴垂青葛叶,竹篱荒映白茅花。 遥知此去应稀出,独卧晴窗梦晓霞。
shuō guī shān rén shì shē   qín dān zào shì shēng chuáng tóu cán yào shǔ tōu jǐn  
shàng mén fēng bǎi xié shí jǐng qíng chuí qīng   zhú huāng yìng bái máo huā
yáo zhī yīng chū   qíng chuāng mèng xiǎo xiá