宋丈示及红梅腊梅借韵两诗辄复和呈以发一笑 其二

宋代 朱熹
风雪催残腊,南枝一夜空。谁知荒草里,却有暗香同。 质莹轻黄外,芳滕浅绛中。不遭岑寂侣,何以媚孤丛。
fēng xuě cuī cán   nán zhī kōng shéi zhī huāng cǎo què   yǒu àn xiāng tóng    
zhì yíng qīng huáng wài   fāng téng qiǎn jiàng zhōng zāo cén   mèi cóng