送章生东归

宋代 欧阳修
穷山荒僻人罕顾,子以一身千里来。 问子之勤何所欲,自惭报子无琼瑰。 非徒多难学久废,世事渐懒由心衰。 吴兴先生富道德,侁侁弟子皆贤材。 乡闾礼让已成俗,余风渐被来江淮。 子年方少力可勉,往与夫子为颜回。
qióng shān huāng rén hǎn   zi shēn qiān lái
wèn zi zhī qín suǒ   cán bào zi qióng guī
fēi duō nàn xué jiǔ fèi   shì shì jiàn lǎn yóu xīn shuāi
xīng xiān sheng dào   shēn shēn jiē xián cái
xiāng ràng chéng   fēng jiàn bèi lái jiāng huái
zi nián fāng shǎo miǎn   wǎng wèi yán huí