送章秘书

宋代 郭祥正
君心抱太古,不肯屈世人。匹马遍朔方,扬帆出天津。 九疑连天洞庭阔,长歌愁杀苍梧神。更将美酒吊楚屈,离骚继作疑前身。 两姬不洒望夫泪,一笑岳阳楼上春。丈夫得意且为乐,百年变化随埃尘。 如何南还过我别,却言北去朝天阙。上书力诉元兄冤,洗眼看君成一节。 劝君事直还收身,速返东南弄白云。功名汲汲竟何益,韩彭取笑武陵人。
jūn xīn bào tài   kěn shì rén biàn shuò fāng yáng   fān chū tiān jīn    
jiǔ lián tiān dòng tíng kuò   cháng chóu shā cāng shén gèng jiāng měi jiǔ diào chǔ   sāo zuò qián shēn    
liǎng wàng lèi   xiào yuè yáng lóu shàng chūn zhàng qiě wéi bǎi   nián biàn huà suí āi chén    
nán hái guò bié   què yán běi cháo tiān què shàng shū yuán xiōng yuān   yǎn kàn jūn chéng jié    
quàn jūn shì zhí hái shōu shēn   fǎn dōng nán nòng bái yún gōng míng jìng hán   péng xiào líng rén