送章宏

宋代 王安石
道合由来不易谋,岂无和氏识荆璆。 一川浊水浮文鷁,千里轻帆落武丘。 身退岂嫌吾道进,学成方悟众人求。 西风乞得东南守,杖策还能访我不。
dào yóu lái móu   shì shí jīng qiú  
chuān zhuó shuǐ wén   qiān qīng fān luò qiū  
shēn tuì 退 xián dào jìn   xué chéng fāng zhòng rén qiú  
西 fēng dōng nán shǒu   zhàng hái néng fǎng 访