送张道士

唐代 韩愈
大匠无弃材,寻尺各有施。况当营都邑,杞梓用不疑。 张侯嵩高来,面有熊豹姿。开口论利害,剑锋白差差。 恨无一尺捶,为国苔羌夷。诣阙三上书,臣非黄冠师。 臣有胆与气,不忍死茅茨。又不媚笑语,不能伴儿嬉。 乃著道士服,众人莫臣知。臣有平贼策,狂童不难治。 其言简且要,陛下幸听之。天空日月高,下照理不遗。 或是章奏繁,裁择未及斯。宁当不俟报,归袖风披披。 答我事不尔,吾亲属吾思。昨宵梦倚门,手取连环持。 今日有书至,又言归何时。霜天熟柿栗,收拾不可迟。 岭北梁可构,寒鱼下清伊。既非公家用,且复还其私。 从容进退间,无一不合宜。时有利不利,虽贤欲奚为。 但当励前操,富贵非公谁。
jiàng cái   xún chǐ yǒu shī kuàng dāng yíng   yòng
zhāng hóu sōng gāo lái   miàn yǒu xióng bào 姿 kāi kǒu lùn hài   jiàn fēng bái chà chà
hèn chǐ chuí   wèi guó tái qiāng quē sān shàng shū   chén fēi huáng guān shī
chén yǒu dǎn   rěn máo yòu mèi xiào   néng bàn ér
nǎi zhù dào shì   zhòng rén chén zhī chén yǒu píng zéi   kuáng tóng nán zhì
yán jiǎn qiě yào   xià xìng tīng zhī tiān kòng yuè gāo   xià zhào
huò shì zhāng zòu fán   cái wèi níng dāng bào   guī xiù fēng
shì ěr   qīn shǔ zuó xiāo mèng mén   shǒu lián huán chí
jīn yǒu shū zhì   yòu yán guī shí shuāng tiān shú shì   shōu shí chí
lǐng běi liáng gòu   hán xià qīng fēi gōng jiā yòng   qiě huán
cóng róng jìn tuì 退 jiān   shí yǒu   suī xián wèi
dàn dāng qián cāo   guì fēi gōng shuí