送喻隐云先生归常德

明代 王世贞
清微大赤天,往往多阙职。欲铸人间人,去充蕊珠伯。 昙师诞先登,余乃甘旧谪。七载犹滞淫,三环同弃掷。 幸逢喻少君,喜气满大宅。银海湛澄波,玉池漱灵液。 倾盖若古欢,披襟庆新得。自云少无赖,陆博恣酒色。 行尸鲜生望,立骨怆期迫。偶从衡岳归,乍迷襄城迹。 道逢二仙长,不饮亦不食。揖我雾露中,栖我石崖侧。 蹲鸱喂我饥,苍藓分我席。夜分仍见怜,软语相慰藉。 玄牝岂异门,谷神有真的。一气皎指南,众星皆拱北。 始若晋阳甲,祛除靖肘腋。继如时雨师,九有咸荡涤。 铁鼓以次开,金轮长不息。坎离本天媾,任督宁二脉。 九宫渐充盈,百体各轻适。何必守庚申,然后蠲死籍。 余意了不疑,三宿而自获。方欣顺风拜,忽杳凌空舄。 邂逅成暌违,仓皇悸心魄。叶叶云四起,亭亭鹤一只。 宛宛武陵红,迢迢洞庭碧。君担日月行,遗余天地塞。 前因已小露,后果莫轻悉。大道故不私,元机帝深惜。
qīng wēi chì tiān   wǎng wǎng duō quē zhí zhù rén jiān rén   chōng ruǐ zhū    
tán shī dàn xiān dēng   nǎi gān jiù zhé zài yóu zhì yín sān   huán tóng zhì    
xìng féng shǎo jūn   mǎn zhái yín hǎi zhàn chéng   chí shù líng    
qīng gài ruò huān   jīn qìng xīn yún shǎo lài   jiǔ    
xíng shī xiān shēng wàng   chuàng ǒu cóng héng yuè guī zhà   xiāng chéng    
dào féng èr xiān cháng   yǐn shí zhōng   shí    
dūn chī wèi   cāng xiǎn fēn fēn réng jiàn lián ruǎn   xiāng wèi jiè    
xuán pìn mén   shén yǒu zhēn de jiǎo zhǐ nán zhòng   xīng jiē gǒng běi    
shǐ ruò jìn yáng jiǎ   chú jìng zhǒu shí shī jiǔ   yǒu xián dàng    
tiě kāi   jīn lún zhǎng kǎn běn tiān gòu rèn   níng èr mài    
jiǔ gōng jiàn chōng yíng   bǎi qīng shì shǒu gēng shēn rán   hòu juān    
liǎo   sān xiǔ 宿 ér huò fāng xīn shùn fēng bài   yǎo líng kōng    
xiè hòu chéng kuí wéi   cāng huáng xīn yún tíng   tíng zhī    
wǎn wǎn líng hóng   tiáo tiáo dòng tíng jūn dān yuè xíng   tiān sāi    
qián yīn xiǎo   hòu guǒ qīng dào yuán   shēn