送俞尉

宋代 方岳
空山十日雨,茅屋无炊烟。 五饥尚可忍,夜读声琅然。 荒寒数家聚,生理尤堪怜。 频年岁不入,枯草生秋田。 春深麦犹稚,米斗直万钱。 悲哉几斛愁,博此半釜{上衍下食}。 前村老翁姥,语笑何由缘。 问知好官人,发廪不我朘。 常时有司吝,宁肯圭撮捐。 官来剖私量,不受吏舞权。 中流一壶济,空复宽眼前。 高轩忽予过,剪韭相留连。 九华元老苍,归袖何翩翩。 官无高与卑,为政要可传。 使我一念存,所至民瘼痊。 常平吾故人,问俗惟初搴。 为言民戚休,毋可诿老天。 吾方屏田庐,不敢驰书笺。 并声绝宣城,倘寄晴云篇。
kōng shān shí   máo chuī yān  
shàng rěn   shēng láng rán  
huāng hán shù jiā   shēng yóu kān lián  
pín nián suì   cǎo shēng qiū tián  
chūn shēn mài yóu zhì   dòu zhí wàn qián  
bēi zāi chóu   bàn   { shàng yǎn xià shí   }  
qián cūn lǎo wēng lǎo   xiào yóu yuán  
wèn zhī hǎo guān rén   lǐn zuī  
cháng shí yǒu lìn   nìng kěn guī cuō juān  
guān lái pōu liàng   shòu quán  
zhōng liú   kōng kuān yǎn qián  
gāo xuān guò   jiǎn jiǔ xiāng liú lián  
jiǔ huá yuán lǎo cāng   guī xiù piān piān  
guān gāo bēi   wéi zhèng yào chuán  
shǐ 使 niàn cún   suǒ zhì mín quán  
cháng píng rén   wèn wéi chū qiān  
wéi yán mín xiū   wěi 诿 lǎo tiān  
fāng píng tián   gǎn chí shū jiān  
bìng shēng jué xuān chéng   tǎng qíng yún piān