送云游莹上人

宋代 王义山
从前身不染飞埃,雪窦云峰任往来。石路滑时宜驻锡,浪头危处且浮杯。 眼高桑下肯三宿,脚健山中能万回。四大空虚何底止,信渠钻得纸窗开。
cóng qián shēn rǎn fēi āi   xuě dòu yún fēng rèn wǎng lái shí huá shí zhù làng   tou wēi chù qiě bēi    
yǎn gāo sāng xià kěn sān xiǔ 宿   jiǎo jiàn shān zhōng néng wàn huí kōng zhǐ xìn   zuān zhǐ chuāng kāi