松云歌

明代 释宗泐
境公开轩幽涧湄,青松白云相对宜。朝看白云松上起,暮看白云松下归。 松云无情岂相恋,几度天风吹不散。忽如眠鹤乔松巅,又似游龙挂松半。 月明仙侣下瑶台,翠葆素车空外来。冰髯玉貌照山泽,停骖弭节相徘徊。 有时林间暂分隔,松自青青云自白。若人定起閒怡情,倚槛无言山寂寂。
jìng gōng kāi xuān yōu jiàn méi   qīng sōng bái yún xiāng duì cháo kàn bái yún sōng shàng   kàn bái yún sōng xià guī
sōng yún qíng xiāng liàn   tiān fēng chuī sàn mián qiáo sōng diān   yòu shì yóu lóng guà sōng bàn
yuè míng xiān xià yáo tái   cuì bǎo chē kōng wài lái bīng rán mào zhào shān   tíng cān jié xiāng pái huái
yǒu shí lín jiān zàn fēn   sōng qīng qīng yún bái ruò rén dìng xián qíng   kǎn yán shān