送允从上人还庐山

宋代 梅尧臣
山高云在下,诸壑藏半空。 千重万重翠,正望落日中。 不知野僧归,石径寒易通。 松间无人扫,陨叶如断鬉。 独行逢暮寒,衣裂溪上风。
shān gāo yún zài xià   zhū cáng bàn kōng  
qiān zhòng wàn zhòng cuì   zhèng wàng luò zhōng  
zhī sēng guī   shí jìng hán tōng  
sōng jiān rén sǎo   yǔn duàn zōng  
xíng féng hán   liè shàng fēng