嵩岳闻笙

唐代 刘希夷
月出嵩山东,月明山益空。山人爱清景,散发卧秋风。 风止夜何清,独夜草虫鸣。仙人不可见,乘月近吹笙。 绛唇吸灵气,玉指调真声。真声是何曲,三山鸾鹤情。 昔去落尘俗,愿言闻此曲。今来卧嵩岑,何幸承幽音。 神仙乐吾事,笙歌铭夙心。
yuè chū sōng shān dōng   yuè míng shān kōng shān rén ài qīng jǐng   sàn qiū fēng
fēng zhǐ qīng   cǎo chóng míng xiān rén jiàn   chéng yuè jìn chuī shēng
jiàng chún líng   zhǐ diào zhēn shēng zhēn shēng shì   sān shān luán qíng
luò chén   yuàn yán wén jīn lái sōng cén   xìng chéng yōu yīn
shén xiān shì   shēng míng xīn