嵩岳十四韵

宋代 魏野
东西南北岳,峻极尽难群。 有感生贤相,无偏像圣君。 四方观玉像,万壑绝妖氛。 影入周公侧,声曾汉后闻。 民居依巨荫,敕祭答珠勳。 洞府高低接,都城左右分。 烟浮巢父子,岚湿许由坟。 顶阔星难转,岩高日易曛。 薜萝藏隐逸,瀑布溅耕耘。 帝籍颁新读,天香降庙焚。 石危名启母,柏大号将军。 献寿临双阙,呈祥出五云。 将仙存旧迹,封禅验遗文。 终待移家住,闲眠乐放勳。
dōng 西 nán běi yuè   jùn jìn nán qún  
yǒu gǎn shēng xián xiàng   piān xiàng shèng jūn  
fāng guān xiàng   wàn jué yāo fēn  
yǐng zhōu gōng   shēng céng hàn hòu wén  
mín yīn   chì zhū xūn  
dòng gāo jiē   chéng zuǒ yòu fēn  
yān cháo   lán shī 湿 yóu fén  
dǐng kuò xīng nán zhuǎn   yán gāo xūn  
luó cáng yǐn   jiàn gēng yún  
bān xīn   tiān xiāng jiàng miào fén  
shí wēi míng   bǎi hào jiāng jūn  
xiàn shòu 寿 lín shuāng quē   chéng xiáng chū yún  
jiāng xiān cún jiù   fēng shàn yàn wén  
zhōng dài jiā zhù   xián mián fàng xūn