松月老人寄诗因用元韵

元代 耶律楚材
谈禅讲教不知家,芳草漫漫去路差。杓卜虚声禾老鼓,盘星错认洞山麻。 全无去就论空色,谁有心情说照遮。松月野僧须荐取,钓鱼人是老玄沙。
tán chán jiǎng jiào zhī jiā   fāng cǎo màn màn chà biāo bo shēng lǎo pán   xīng cuò rèn dòng shān    
quán jiù lùn kōng   shuí yǒu xīn qíng shuō zhào zhē sōng yuè sēng jiàn diào   rén shì lǎo xuán shā