送远吟

唐代 孟郊
河水昏复晨,河边相送频。离杯有泪饮,别柳无枝春。 一笑忽然敛,万愁俄已新。东波与西日,不惜远行人。
shuǐ hūn chén   biān xiāng sòng pín bēi yǒu lèi yǐn   bié liǔ zhī chūn
xiào rán liǎn   wàn chóu é xīn dōng 西   yuǎn xíng rén